Tôi nghĩ khả năng lớn nhất của mỗi người trông không giống nhau - và điều đó không phải là mâu thuẫn. Với một số người, nó là những thứ bên ngoài. Với người khác, nó trở thành điều gì đó bên trong hơn. Và hầu hết thời gian, nó thay đổi theo suốt cuộc đời.
Khi tôi mới bắt đầu, khả năng lớn nhất của tôi hoàn toàn là bên ngoài. Tôi muốn biết mình có thể làm được gì trong cuộc đời này - kiếm tiền, đi khắp thế giới, gặp những người thú vị, và xây dựng một cuộc sống lớn hơn cuộc sống tôi được sinh ra vào. Đó là phiên bản cao nhất của bản thân mà tôi có thể hình dung lúc đó.
Rồi tôi vào được một trong những trường đại học hàng đầu, và một thời gian, tôi cảm thấy mình đang thực sự bước vào thế giới đó. Tôi làm những dự án thú vị, gặp người từ khắp nơi, đi nước ngoài, trải nghiệm những thứ từng cảm giác rất xa. Nhưng mỗi lần một trải nghiệm kết thúc, cảm giác cũng kết thúc theo. Dự án tan, mọi người về nhà, và tôi lại thấy mình đang tìm kiếm thứ tiếp theo - cuộc phiêu lưu tiếp theo, thành tích tiếp theo, thứ gì đó có thể khiến tôi cảm thấy sống động thêm một lúc nữa.
Đến lúc nào đó, tôi mệt với cách sống đó. Không phải vì những trải nghiệm đó vô nghĩa, mà vì tôi nhận ra mình không thể sống cả đời dựa vào những khoảnh khắc tạm thời để cảm thấy trọn vẹn. Tôi bắt đầu tự hỏi có một cách nào khác không - một cách mà cảm giác sống động không biến mất ngay khi trải nghiệm kết thúc.
Đó là lúc tôi chuyển sang tìm kiếm đam mê, mục đích, thứ gì đó có thể khiến cuộc sống cảm thấy có ý nghĩa một cách tự nhiên thay vì cứ phải chạy theo. Nhưng việc tìm kiếm đó cũng trở nên bế tắc, vì đam mê không phải thứ bạn có thể giải quyết bằng logic. Bạn không thể ép mình cảm thấy sống động chỉ vì bạn nghĩ mình đã tìm được con đường đúng.
Rất tự nhiên, tôi bắt đầu nhìn vào bên trong. Không phải vì tôi nghĩ đó là câu trả lời cho mọi thứ, mà vì tôi thực sự muốn hiểu điều gì đang xảy ra bên trong mình. Tại sao cảm giác trọn vẹn cứ biến mất nhanh như vậy? Tại sao tôi cứ lặp đi lặp lại những khuôn mẫu giống nhau? Tại sao có những thứ tôi rất muốn mà vẫn cứ khó khăn?
Dần dần tôi nhận ra rằng nhiều khó khăn trong cuộc sống không chỉ đến từ thực tế bên ngoài, mà còn đến từ cách tôi đã học để nhìn thực tế đó một cách vô thức. Tất cả chúng ta đều xây dựng những cấu trúc về cuộc sống thông qua kinh nghiệm - một số đến từ thời thơ ấu, một số từ nỗi sợ, một số từ môi trường ta lớn lên. Bạn trải nghiệm cuộc sống theo một cách nhất định đủ lâu, và cách đó trở thành lăng kính để bạn đọc mọi thứ còn lại. Những khuôn mẫu cứ lặp lại vì chính lăng kính đó chưa thay đổi.
Tôi nhớ có lúc tôi nghĩ vấn đề tài chính của mình là vì tôi không kiếm đủ tiền. Nhưng khi nhìn thật thật, tôi nhận ra mình đang vô thức để tiền chảy đi khắp nơi qua những quyết định cảm tính và thiếu nhận thức. Vấn đề không thuần túy là thu nhập - mà là cách tôi nhìn nhận tiền. Khi nhìn rõ điều đó, hành vi của tôi bắt đầu thay đổi tự nhiên hơn nhiều so với khi tôi cố ép mình tốt hơn.
Đó là lý do tôi tin rằng sự phản chiếu - dù qua coaching, qua những hệ thống cổ xưa, hay qua những cuộc trò chuyện thật - có thể mạnh mẽ đến vậy. Không phải vì chúng giải quyết vấn đề của bạn một cách kỳ diệu, mà vì chúng tạo ra không gian để bạn nhìn thấy mình và cuộc sống của mình rõ hơn. Và khi bạn nhìn rõ hơn - mọi thứ bắt đầu chuyển động.